© tokio-hotel-vn.blog.cz
!! Chỉ được COPY cùng với "NGUỒN" !!
Fan: Tôi yêu Bill, nhưng sự thật rõ ràng là tôi chưa bao giờ gặp anh ấy cả.
Bill: Oh, tôi không biết phải nói sao nữa. Nếu bạn thật sự yêu tôi, thì bạn sẽ ... (Bill suy nghĩ)... có thể là sẽ nên đến ít nhất là 1 concert của chúng tôi và ở đó có thể chúng ta sẽ gặp nhau.
Tom: Tôi muốn nói một chút về việc này: Bạn lẽ ra phải yêu tôi mới đúng. Nó sẽ đâu vào đấy thôi!
Bill: Có thể bạn sẽ nhận ra được, rằng chúng tôi cũng chỉ là những chàng trai bình thường như mọi người khác thôi. Nó có thể giải thoát được trái tim "tan nát" của bạn một chút nào không?
Fan: Tôi là fan của Tokio Hotel và những người bạn của tôi chọc tức tôi cũng chỉ vì thế.
Bill: Tôi nghĩ rằng bạn không cần phải phản ứng gì cả, chỉ đơn giản vậy thôi.
Tom: Bill và tôi cũng đã phải chịu đựng trong trường học cùng với những người bạn như thế, những nguwoif ghen tức với chúng tôi nhưng hầu như chẳng ảnh hưởng gì tới chúng tôi cả. Cho nên chúng tôi rất kiêu vì chúng tôi đã khôn gphari là những thành phần "thừa" của lớp. Bill và tôi nghĩ rằng còn có những điều quan trọng hơn phải làm. Chúng tôi đã không muốn chơi với những người khác. Phải chịu đựng nhưng cũng có những hiệu quả tốt. Các bạn hãy nhìn vào chúng tôi thì biết .
Fan: Bố mẹ tôi không cho phép đi xem concert của Tokio Hotel !!
Tất cả:Điên rồ!!
Tom: Bố mẹ chúng tôi luôn cho phép chúng tôi đi xem các concerts. Tôi đã có live đầu tiên khi mới 9 tuổi và đã nghĩ rằng tất cả đều có tự do của mình.
Bill: Đó là sự điên rồ khi cấm những điều như thế, vì những fans của chúng tôi luôn tìm mọi cách để đến được concert.
Georg: Tốt nhất là hãy để đứa "trẻ" lúc này được thoải mái. Hãy để cho chúng quyết định sự thoải mái của mình: đi hoặc không đi.
Tom: Các bạn có biết tôi muốn gì không? Tôi muốn nói với bố mẹ của các fans của chúng tôi. Hãy đưa địa chỉ của họ đây, tôi sẽ giải quyết cho.
Gustav: Đúng rồi đó, đơn giản chỉ là hãy đưa địa chỉ của học thôi và chúng tôi sẽ giải quyết êm đẹp.
Fan: Tôi muốn có những bộ quần áo thể thao giống Tom, tôi làm sao bây giờ?
Georg: Oh, khó thiệt đó!
Tom: Tôi có mái tóc mềm mại và đó là vấn đề trở ngại của tôi, mỗi ngày tôi phải giữ nó như thế. Các bạn phải hoàn thành như thế mỗi ngày và cũng phải có hairspray đặc biệt để giữ nó. Tôi sẽ không nói kỹ điều này, tôi còn làm việc với nó rất lâu (vài tiếng đồng hồ) trong phòng thí nghiệm nhỏ của mình. Ít nhất là tạo ra những "sản phẩm" đặc biệt dành cho mình và điều đó cần rất nhiều thời gian. Tôi đã làm như thế bao lâu rồi ý nhỉ?
Georg: Hãy cảm nhận theo "mũi", các bạn sẽ biết thôi!
Tom: Tôi nghĩ rằng khoảng lúc 10 hoặc 11 tuổi.
Fan: Tôi không thể treo posters Tokio Hotel trên tường.
Bill: Tôi có kín hết cả phòng của mình.
Tom: Đúng rồi đó, em ấy còn có cả poster của tôi nữa. Em ấy chụp hình tôi, sau đó in ra rồi treo lên tường.
Bill: Ach, anh im lặng nào! Không phải như thế đâu... nhưng tôi nghĩ rằng mỗi người đều có thể là fan hâm mộ của một ai đó có ý nghĩa trong cuộc sống của mình, có thể có cả poster của người đó trong phòng của mình. Cha mẹ lẽ ra phải cho phép chứ. Họ cũng đã từng là fan hâm mộ của ai đó đúng không?! Tôi (TH) cũng đã luôn nghe nhạc của nhóm nhạc tôi ưa thích trong phòng mình.
Tom: Pem "đã" nghe áh? Em vẫn luôn nghe đó chứ!
Fan:Tôi có thể mua những bộ quàn áo rất cool như của các bạn ở đâu?
Tom: Nếu bạn muốn giống như của George thì ... tất cả những gì bạn phải làm là không giặt chúng cả tháng ... là xong.
Georg: Ví dụ, đúng rồi đó.
Tom: Và giống Bill? Bạn thật sự không muốn trông giống em ấy phải không? (←Đây là câu đùa của Tom)
Bill: Tôi vẫn luôn mua quần áo của mình ở "second hand", các bạn có thể mua được những thứ tuyệt vời nhất. Vậy nên theo phong cách của tôi là đến đó nơi đó nếu các bạn muốn trông giống tôi.
Fan: Tôi thật sự tiếc rằng Gustav a George có được ít sự chú ý hơn Bill và Tom.
Tom: Các bạn có biết tại sao lại như thế không? Các anh ấy nói ít hơn và hay im lặng hơn em Bill và tôi. Sẽ không tốt hơn khi các anh ấy bắt đầu nói nhiều hơn, vì các anh ấy không biết phải nói gì cả. Các bạn đã nghe thấy 2 anh này nói tiếng Đức chưa? Nói chung đó là điều kinh khủng. Tiếng anh của các anh ấy thì sôi nổi, nhưng tiếng Đức thid thực sự rất tệ!
Bill: George và Gustav là những người im lặng hơn và họ không cần tìm những sự chú ý. Chúng tôi đã quen như thế rôi, nói chung là như thế thôi.
Georg: Chúng tôi (George và Gustav) cảm thấy như thế là ổn và … (Suy nghĩ một lúc lâu)
Bill: Đó là tất cả những gì anh ấy có thể nói.
Gustav: Anh ấy thường dùng những câu trả lời. tiêu biểu. Chúng tôi (George và Gustav) cảm thấy như thế là ổn
Tôi rất muốn nói chuyện với Tokio Hotel, nhưng tôi lại không biết tiếng Đức
Bill: Bạn cũng có thể nói cuhyeenj với chúng tôi bằng tiếng anh. Bây giờ chúng tôi cũng biết chút rồi.
Tom: Chúng tôi chỉ biết nói chuyện với fans thôi
Bill: Để nói một cuộc hội thoại ngắn.
Tom: Trong thực tế chúng tôi cũng biết tương đối
Bill: Nhưng chúng tôi sẽ sửa chữa. Bây giờ chúng tôi sẽ đi biểu diễn ở Anh và Châu Mĩ nhiều hơn nên giờ sẽ dễ hơn khi chúng tôi nói chuyện bằng thứ tiếng này. Mong rằng chúng tôi sẽ nhanh chóng như thế.

